Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin Du Lịch Huế. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin Du Lịch Huế. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

Bất Ngờ Gặp Hoàng Hậu Triều Nguyễn Tản Bộ Trong Kinh Thành Huế

Bất ngờ gặp 'hoàng hậu' triều Nguyễn tản bộ trong kinh thành Huế

Sáng 24.12, trong khuôn khổ chương trình khai mạc tuần lễ vàng kích cầu du lịch tại di sản cố đô Huế, nhiều du khách đã bất ngờ chứng kiến cảnh 'Hoàng hậu' triều Nguyễn tản bộ trong Đại nội.
tin du lịch huế
Hoàng hậu triều Nguyễn và đoàn tùy tùng xuất hiện trong Đại nội là một hoạt cảnh hóa trang nhằm tái hiện lại nếp sống trong hoàng cung Huế do Trung tâm Bảo tồn di tích cố đô Huế thực hiện.

Qua các hoạt cảnh tái hiện, du khách có cảm giác bất ngờ và thú vị khi được nhìn thấy các phi tần, cung nữ, lính lệ, quan binh… trong trang phục, lễ nghi cung đình xưa.

tin du lịch huế
Gần đây, Trung tâm Bảo tồn di tích cố đô Huế cũng nỗ lực tái hiện lại nhiều nét xưa của chốn hoàng cung để phục vụ du khách như tái hiện lại phiên đổi gác trong hoàng thành, đám cưới công chúa trong cung…

Thanh Niên Online

Posted By Vietnam 00:19

Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

9 Điều Thú Vị Để Khám Phá Huế

9 ĐIỀU THÚ VỊ ĐỂ KHÁM PHÁ KINH THÀNH HUẾ

Nét trầm mặc cổ kính, đêm Hoàng Cung huyền diệu tái hiện lịch sử của chốn lầu son hay những lời ca ngọt ngào trên sông Hương đã tạo nên một Huế mộng mơ hấp dẫn du khách.

1. Di tích cung đình còn nguyên vẹn nhất ở Việt Nam

Nếu bạn từng đến cố đô Hoa Lư (Nình Bình), Cổ Loa, Thăng Long (Hà Nội), những nơi từng là kinh đô của nước Việt Nam, giờ đã trở thành phế tích, sẽ thấy quần thể di tích cố đô Huế vẫn còn được bảo tồn một cách nguyên vẹn nhất. Với cung điện, thành trì, đàn miếu, lăng tẩm, chùa chiền và nhiều nhà vườn có tuổi đời vài trăm năm... cố đô Huế mang trong mình vẻ đẹp thanh bình, yên tĩnh.

tin du lịch huế
Cố đô Huế lung linh trong đêm. Ảnh: Quang Nguyên

Du khách đến Huế sẽ được chiêm ngưỡng những kiệt tác nghệ thuật của cung điện vàng son, đền đài lăng miếu lộng lẫy, lăng tẩm uy nghiêm, những danh lam thắng cảnh trầm mặc. Bên cạnh đó, Huế cũng không kém phần nhộn nhịp đông đúc, là nét hấp dẫn khi muốn tìm một chốn thanh tịnh nhưng không quá u buồn.

2. Công trình kiến trúc quân sự

Kinh thành Huế được xây dựng dưới thời vua Gia Long và Minh Mạng, toạ lạc ở phía Bắc sông Hương, mặt quay về hướng Nam. Kinh thành Huế là sự kết hợp độc đáo giữa những nguyên tắc kiến trúc truyền thống Việt Nam, tư tưởng triết lý phương Đông với thuyết âm dương ngũ hành cùng những đặc điểm mang ảnh hưởng kiến trúc quân sự phương tây.

tin du lịch huế

3. Lăng tẩm vua chúa độc đáo nhất

Lăng tẩm của các vua triều Nguyễn tuân theo đúng nguyên tắc phong thủy như: sông, núi, ao, hồ, khe suối. Bố cục mặt bằng khu lăng tẩm nào cũng chia làm hai phần chính: phần lăng và phần tẩm. Khu vực lăng chôn thi hài nhà vua, khu vực tẩm là chỗ xây nhiều miếu, điện, lầu gác, đình... để nhà vua lúc còn sống thỉnh thoảng rời hoành cung lên đây tiêu khiển. Chính vì vậy, mỗi lăng tẩm Huế, chẳng những là di tích lịch sử văn hoá mà còn là một thắng cảnh, một đoá hoa nghệ thuật kiến trúc độc đáo, riêng biệt giữa chốn núi đồi xứ Huế.

tin du lịch huế
4. Hệ thống báu vật cung đình quý giá nhất còn được lưu giữ

Nằm trong Thành Nội, Bảo tàng cổ vật cung đình Huế được thành lập vào năm 1923, với tên đầu tiên là Musee’ Khải Định. Sau đó, nó đã năm lần được thay đổi tên và đến năm 1993, được đổi tên thành Bảo tàng cổ vật cung đình Huế.

tin du lịch huế
Tại bảo tàng này, bạn sẽ được chiêm ngưỡng và tìm hiểu về hàng nghìn hiện vật gồm đồ gốm sứ, gỗ , đồng, pháp lam, đá, xương, ngà, sừng, điêu khắc trên đá... được trưng bày tại đây.

5. Phục dựng thành công một số lễ hội cung đình đặc sắc

tin du lịch huế
Lễ tế xã tắc được tái hiện ở Huế. Ảnh: thethaovanhoa.

Lễ hội cung đình ở Huế xưa kia là những cuộc lễ mang tính quốc gia, do nhà nước đứng ra tổ chức và thực hiện. Có hàng chục lễ hội lớn nhỏ khác nhau được cử hành hàng năm ở đất thần kinh. Chúng đã được triều đình quy định rất chặt chẽ và nghiêm túc, thậm chí được ghi thành điều lệ. Từ vua quan đến dân chúng, từ hoàng gia đến dân chúng đều phải tuân thủ những điều lệ nghiêm ngặt ấy. Ngày nay, du khách đến Huế sẽ được xem những màn tái hiện lại một số lễ hội cung đình.

6. Nhã nhạc cung đình

Nhã nhạc cung đình, một trong những nét đẹp văn hoá nghệ thuật độc đáo của xứ Huế đã được UNESCO công nhận là kiệt tác di sản phi vật thể và truyền khẩu của nhân loại. Đây là dòng nhạc cung đình truyền thống phương đông còn bảo lưu duy nhất ở cố đô này. Du khách có thể thưởng thức những tài năng âm nhạc với những nhạc khí được chế tạo công phu được trình diễn ở Huế.

tin du lịch huế
Trước đây, thể loại nhạc của cung đình thời phong kiến này được biểu diễn vào các dịp lễ hội như vua đăng quang, vua băng hà hay các lễ hội tôn nghiêm khác trong 5 triều đại nhà Nguyễn.

7. Đêm hoàng cung

Vào mỗi dịp Festival Huế, thành cũ, mái đình rêu phong cổ kính của Đại Nội - Huế về đêm được thắp lên ánh sáng lung linh huyền ảo. Từ cửa Ngọ Môn, cổng chính của khu vực Đại Nội (Hoàng thành Huế), du khách sẽ thấy cờ xí được bày trí, đèn lọng uy nghiêm, hàng lính cấm vệ trong sắc phục truyền thống...

tin du lịch huế
Đó là sự tái hiện cuộc sống phồn hoa của chốn hoàng cung khi màn đêm buông xuống. Du khách sẽ được thả hồn mình vào một không gian huyền ảo khói sương với mùi trầm hương nghi ngút, như được sống trong không gian hoàng cung đầy huyền hoặc.

8. Ca Huế trên sông Hương

Ca Huế là một món ăn tinh thần quý giá, một thú vui tao nhã mà bất cứ du khách nào đến Huế cũng đều muốn có dịp được được thưởng thức. Du thuyền lướt nhẹ trên sông Hương dưới ánh trăng thơ mộng hay dưới ánh đèn thắp sáng lung linh ở hai bên bờ sông, còn gì tuyệt vời khi được nghe ca Huế.

tin du lịch huế

Đêm ca Huế trên sông Hương thường được bắt đầu từ 7h tối. Đò nghe ca Huế được thả trên sông đoạn từ Phu Văn Lâu đến cầu Tràng Tiền, đi ngang qua kinh thành để du khách có dịp trải nghiệm những góc nhìn độc đáo về văn hóa lịch sử ở đất cố đô.

9. Ẩm thực cung đình

tin du lịch huế
Những món ăn màu sắc được trình bày rất hấp dẫn. Ảnh: A. Thư

Nói đến ăn uống xứ Huế, người ta thường nghĩ đến lối ăn cung đình, một phong cách ẩm thực được hình thành để phục vụ triều đình nhà Nguyễn trong hơn một thế kỷ đóng đô ở đây. Nền ẩm thực cung đình Huế luôn biểu hiện sự tinh túy, cầu kỳ, trang nhã và thanh cao. Người Huế vẫn giữ được một phần hình ảnh ăn uống chốn cung đình xưa, vì vậy đến Huế bạn sẽ được thưởng thức những tinh hoa của ẩm thực.

Anh Thư

Posted By Vietnam 02:45

Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2013

Viết Về Huế

VIẾT VỀ HUẾ


Thời gian lững lờ trôi như nước dòng Hương thơ mộng. Mới ngày nào còn chập chững, ngơ ngác bước vào trường, thế mà... Thấm thoát đã qua mấy mùa phượng đỏ, đã mấy lần nghe tiếng ve rả rích gọi bạn những trưa Hè.

Tôi vốn là người con của Huế, là thần dân chốn Kinh kỳ. Đạo duyên đưa lối, Phật nhãn soi đường, rời Huế từ tấm bé, xa Mẹ với quê hương. Ngày ngày, ngoài những thời khóa tu tập, tôi cũng "lững lờ" theo dòng nhạc du dương, miệng ngân nga “khúc tình ca xứ Huế”, bồi hồi "thương về miền Trung" yêu dấu từ khách địa xa xăm. Một chiều “mưa trên phố Huế”, phải chạnh lòng “tạm biệt Huế” ra đi, trong tim lại mang một chút vấn vương về những cơn mưa dầm rả rích.

Dẫu ra đi, lòng tôi vẫn luôn hướng về miền cố quận Thùy Dương, lòng dâng lên một niềm thương khôn tả.“Thương về Mạ Huế” một nắng hai sương. Thương Ba còng lưng bốn mùa lam lũ. Thương dân Thần Kinh nghèo khổ, vất vả ngược xuôi, gồng mình đối chọi với bao tai biến của thiên nhiên. Với tâm trạng của một người ly hương, trong tôi luôn canh cánh một “nỗi buồn xa xứ”, vẫn thường hướng về miền đất Mạ cố đô.

Có những hôm, lòng lại rộn lên: "quê hương là gì hở mẹ, mà ai đi xa cũng nhớ về...". Không nhớ sao được khi tuổi thơ tôi đầy ắp những kỷ niệm buồn vui, sớm khuya vui vầy cùng nương rẫy.

Trở lại Huế sau hơn 13 năm xa cách, Huế vẫn rứa... Dẫu đã thay da đổi thịt từng ngày nhưng Huế vẫn còn đó nét cổ kính, rêu phong trầm mặc, thời tiết Huế chẳng khác tự ngàn xưa. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần để chống chọi với khí hậu khắc nghiệt của Huế, nhưng khi trở lại, vẫn không tránh khỏi hệ lụy lâu dài. Cảm giác đầu tiên về Huế là "khó ở". Thật sự khó ở! Người xưa nói rằng: “Thuận Hóa tứ thời giai Hạ, nhất vũ hóa vi Đông”. Thật vậy, giờ trước nắng như đổ lửa, giờ sau Huế đã lạnh se se. Thế mới biết Huế đặc biệt đến nhường nào.

Ai đã từng đến Huế, đều đọng lại trong trái tim nhỏ nhoi niềm thương cảm vô bờ. Thương Huế lắm, miền núi Ngự sông Hương thơ mộng mà răng nhiều thiên tai, bão lụt đến rứa. Thương lắm cái nắng – cái mưa – cái lạnh – cái khó khăn của Huế. Nhiều người đến Huế đã gật gù: Huế đẹp – Huế thơ – Huế mơ – Huế mộng. Và cũng chừng đó người lắc đầu ngao ngán về: mưa Huế – nắng Huế – lạnh Huế và... người Huế...

Nói rứa không có nghĩa là người Huế xấu xa và đáng sợ. Người dân xứ Huế quê tôi cần cù, chịu thương chịu khó lắm, đặc biệt là rất thân thiện và mến khách, tình cảm lại dạt dào (như tôi nè...).

Huế là nơi bốn mùa xen trộn, không thể lầm lẫn ở một nơi nào được. Huế là miền "có nắng Hạ giữa mùa Thu, mây khắp trời giữa mùa Xuân". Như đã nói ở trên, Huế có "mùa Đông giá rét buốt lạnh con tim, mùa Hạ cháy da thêu vàng ngọn cỏ".

Đây chính là đặc trưng của Huế!

Ai chưa từng đến Huế, thì xin một lần dừng chân ghé lại thăm miền Thùy Dương cát trắng, để một lần Huế tiễn bạn ra đi, rồi hơn một lần trong tim của chính bạn khắc khoải niềm thương khi phải "giã từ Cố Đô" trong một buổi chiều "mưa trên phố Huế".

Mỗi lần đến Huế bạn sẽ có một cảm nhận khác nhau về vẻ đẹp của Huế, vẻ đẹp của người Huế, về nghệ thuật ẩm thực của Huế...

Huế quê em xin mời muôn khách lạ

Ngắm trăng trong thơ thẩn với dòng Hương

Mai đây dẫu mấy dặm trường

Hò... ơi... mái nhị, nam bường lắng sâu

Trong đêm trường cô tịch, ánh trăng ngà soi bóng Hương Giang, sóng nước vỗ nhịp mái chèo nghe rưng rức nghẹn ngào như lời chia tay với người tri kỷ.

Hò... ơi...

Hương tỏa đôi bờ lững lờ thuyền mộng

Cung đàn trầm bổng nhịp phách trang đài

Sông Hương trăng gió láng lai

Câu ca điệu lý cảm hoài nhớ thương...

Câu hò mái nhì, mái đẩy, khúc hát nam ai, nam bường, tiếng phách nhịp khoan thai đêm đêm vẫn vang vọng trên dòng sông thơ mộng, khiến bao lữ khách phải bâng khuâng, dẫu nghe qua ngôn từ chưa thấu hiểu, nhưng tấm chân tình đã thấm vào hồn kẻ tri âm.

Huế không phải là nơi có những danh thắng kiêu sa hiện đại, nhưng là nơi khiến tất cả phải hướng về. Vẻ đẹp trầm mặc của Huế, giọng nói sâu lắng đến lạ kỳ của người Huế, dẫu khó hiểu nhưng cũng kịp làm rung cảm đến tận đáy tâm hồn người nghe.

Huế có kinh thành nội, nơi chứng kiến biết bao sự đổi thay trong bộ máy quyền cai đất nước, lúc thịnh lúc suy, khi vinh khi nhục. Huế có lăng tẩm đền đài, là nơi lưu dấu nghìn thu của các bậc vua chúa. Huế có sông Hương hiền hòa mát trong thơ mộng, có núi Ngự thông reo vi vút giữa trời xanh.

Huế không lắm chùa to Phật lớn, nhưng rất nhiều cảnh u tịch già lam. Huế có Từ Đàm, ngôi Phạm Vũ đã chứng tri biết bao biến động trầm hùng của lịch sử. Ngôi bảo tháp được dựng xây sừng sững như thể vươn lên khỏi lớp bụi hồng trần. Huế có Thiên Mụ, ngôi cổ tự hùng thiêng trải qua bao thế hệ xứ Đàng Trong, hồi chuông Thiên Mụ vẫn còn đây, vẫn vang vọng từ ngàn xưa tận mãi ngàn sau. Tháp Phước Duyên vòi vọi giữa chốn Kinh kỳ, như thâu gọn hồn thiêng của tổ quốc.

Bên dòng Hương Giang soi bóng biếc

Tháp ngà ngút tận mấy tầng xanh.

Lưu dấu ngàn năm hồn dân tộc

Mãi tận ngàn sau khí hùng anh

Đến Huế, ta như được trở về với Mẹ, trở về nơi nương tựa của tâm hồn. Sống trong khung cảnh Huế, tất cả đều cảm nhận được giá trị đích thực của cuộc sống, nhận ra được thể tánh thường hằng bất biến ở mỗi con người. Đến Huế, như thể đã tìm về được cội nguồn tâm linh, khi thoảng nghe tiếng chuông chiều tỉnh thức.

Cố Đô ngân vọng tiếng chuông

Hỏi người xa Huế, có buồn hay không?

Buồn không? Một mai rời xa xứ Huế, bạn sẽ thấy sâu thẳm tận trái tim mình niềm tiếc nuối nhớ nhung... Bạn đã rời xa Huế, chắc chắn trong tâm thức bạn luôn mong có một ngày về.

Huế không chỉ có núi Ngự sông Hương, đền đài lăng tẩm, trong lòng Huế còn có rất, rất nhiều thứ để khám phá như ẩm thực, âm nhạc, nghệ thuật cung đình...

Một lần ghé Huế, một lần nghe tiếng "dạ, thưa" của người con gái Huế, mới cảm nhận sự dịu dàng của thục nữ chốn Kinh kỳ.

Sáng nay, không khí thật trong lành. Sự yên bình bao phủ khắp cả kinh thành Huế. Giờ đây, chính là lúc thích hợp nhất để cảm nhận sự cổ kính rêu phong, trầm mặc rất đỗi dễ thương của Huế. Ngoài sân, từng hạt mưa tí tách, như rơi giọt lệ chia ly cho người tri kỷ. Trên tay một tách trà thơm quyện với hương trầm thoảng đưa con người thoát ra khỏi sự nhiễm ô của thói đời trần tục.

Xa Huế đã lâu, nay về lại sống trên mảnh đất quê hương, chưa kịp cảm nhận hết sự nhiệm mầu của Huế thì lại sắp phải chia ly. Ai ra đi rồi cũng còn lưu lại chút niềm thương với Huế, để rồi cứ ray rứt mãi mảnh hồn nơi xứ lạ.

Mai xa rồi, xa miền quê yêu dấu

Xa mái trường, xa bằng hữu thân thương

Ta ra đi, mang một thoáng sầu vương

Bao kỷ niệm xin ghi vào nhung nhớ...!

Sống ở Huế, học hỏi được rất nhiều điều, cảm nhận được rất nhiều điều mà chẳng nơi nào có được. Nhưng hội ngộ rồi cũng phải phân ly, đấy là quy luật tất yếu của cuộc sống. Thêm một mùa Xuân nữa lại về, đây là mùa Xuân cuối cùng của tôi trên mảnh đất tình người. Kể từ đây, chúng tôi chính thức rời xa Huế, xa bạn xa thầy. Nhưng dẫu ở phương nào thì tình thầy nghĩa bạn vẫn tợ keo sơn, vẫn mãi nhớ về mái ấm Học viện, nhớ lại những tháng ngày chung lớp chung trường.

Vâng. Chia tay – lưu luyến. Dẫu bịn rịn, vấn vương rồi cũng phải chia phôi sau phút giây tao ngộ tương phùng. Kết thúc để bắt đầu, đó là nguyên lý.

Rời xa ghế nhà trường – nơi một thời lưu dấu tuổi học sinh – hướng đến tương lai với bao ước vọng, thực hiện hoài bão được ấp ủ, thai nghén trong một quá trình dài. Kết thúc đời sinh viên để bắt đầu cho một cuộc sống mới, cao cả hơn, rộng lớn hơn, đồng thời, hoàn thành trọn vẹn lý tưởng giải thoát, hoằng pháp lợi sanh.

Mặc dù vẫn biết “nhạn quá trường không, ảnh trầm hàn thuỷ...”, nhưng sống trong thế giới đối đãi, cũng cần có một cái gì đó để lưu lại với người. Nghĩ suy, đắn đo mãi mà chẳng biết viết chi, chỉ biết chắp bút ghi lên vài dòng cảm nhận.

Vẻ đẹp chốn Huế đô đã có biết bao thi nhân mặc khách miêu tả bằng ngòi bút ngọc ngà và lời văn diễm lệ. Tôi không phải nhà văn, nhà thơ, cũng không phải người lưu thông chữ nghĩa, càng không phải là một sứ giả quảng bá thương hiệu Huế thân yêu. Tôi là một người con của Huế, chỉ muốn nói lên cảm nhận của lòng mình về nơi chôn nhau cắt rốn, cùng thời gian theo học dưới mái trường. Thế nên không ngại văn từ luộm thuộm, chữ nghĩa cạn cợt, bạo dạn lưu lại một chút hương tình.

Không biết bao giờ mới trở lại sinh sống tu học nơi đây, nhưng dẫu ở phương nao cũng hẹn một ngày “trở về thôn cũ”. Mong một lần đón Tết với Huế thương, không còn cảnh đón “Xuân tha hương, lạc xứ”. Giờ đây, lòng chỉ còn sót lại Khúc Tâm Xuân, lưu dấu tình trường, tình quê, tình pháp lữ.

Rồi sẽ hẹn ngày về.

Huế ơi!

HỮU VĂN

Posted By Vietnam 19:08

Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Sông Hương - Bánh Huế

Sông Hương - Bánh Huế: 



Bữa tiệc bánh Huế gia chủ thường đãi khách 5 đến 7 loại bánh ngon, dọn từng món theo thứ tự: bánh bèo, bánh khoái, bánh nậm, bánh ít ram, bánh cuốn thịt nướng, bánh dày, bánh bột lọc... sau đó tráng miệng bằng bánh phu thê hoặc bánh gai và các loại bánh ngọt.

Vâng, một bữa tiệcthực đơn toàn các loại bánh Huế. Huế là xứ sở sinh ra hàng trăm loại bánhcủa riêng mình và bánh du nhập từ miền Bắc, miền Nam hay Trung Quốc được Huế hóa.
Bánh nậm

Tiệc bánh Huế có thể đặt ở nhà hàng lớn, ở ngay quán bánh, hay mua bánh về dọn ở nhà. Các quán bánh nổi tiếng như quán bánh khoái Thượng Tứ của chị em cô Ngọc câm, khách Tây, khách ta đông nghẹt suốt đêm ngày, quán bánh bèo Ngự Bình, ngã ba Thánh Giá, quán bánh ướt, bánh cuốn thịt nướng ở Kim Long, bánh nậm Bến Ngự, quán bánh đường Nguyễn Bỉnh Khiêm sau 5 giờ chiều đã hết...


Bữa tiệc bánh Huế gia chủ thường đãi khách 5 đến 7 loại bánh ngon, dọn từng món theo thứ tự: bánh bèo, bánh khoái, bánh nậm, bánh ít ram, bánh cuốn thịt nướng, bánh dày, bánh bột lộc. sau đó tráng miệng bằng bánh phu thê hoặc bánh gai và các loại bánh ngọt. Mỗi loại bánh Huế có một cách thức ăn và loại nước chấm đặc trưng. Ví dụ bánh bèo rưới nước chấm pha bằng nước mắm ngọt nhẹ, bánh bột lọc chấm nước mắm chua cay nhẹ...Tùy từng loại bánh mà ăn bằng đũa, thìa, que tre mảnh... Bánh Huế đa phần ăn nóng, vừa chế biến, vừa dọn ăn mới đảm bảo hương vị.


Dự một tiệc bánh Huế, người chưa quen thường có cảm giác lửng lơ ban đầu vì các đĩa bánh thường nhỏ, tấm bánh lại thanh mảnh. Nhưng ăn xong năm, bảy loại bánh mới thật thấy khoái khẩu. No mà không chán, còn thòm thèm thích ăn nữa. ăn bánh Huế nhẹ bụng, chóng tiêu, vì bột mịn, chế biến kỹ, chỉ có các loại thực phẩm nhẹ như tôm, trứng...Các loại bánh bèo, bánh nậm, bánh dày... người Huế thường làm cho trẻ con hay người lớn mới ốm dậy ăn cho chóng khoẻ. Ðó cũng là các loại bánh có mặt trong các bữa ăn của vua xưa. 


Người Huế hàng ngày thường rủ nhau đi ăn bánh bèo. Bánh được làm bằng bột gạo sú với nước, cho thêm ít mỡ, muối, ít hàn the rồi bắt lên bếp khuấy mạnh cho khỏi sít, nhưng đừng để bánh chín, sau đó múc từng thìa bột đổ vào khuôn. Khuôn là những cái chén nhỏ xíu, đường kính miệng chỉ 5cm, nông chưa tới 1cm. Từng cái chén nhỏ này được xếp vào giá đỡ trong nồi hấp lớn. Mỗi nồi hấp từ 30 đến 50 chén bánh. Bánh chín, người ta dùng que tre mỏng như lưỡi dao xoay lấy bánh ra khỏi khuôn rồi xếp vào đĩa, rưới qua một lớp dầu mỏng và rắc tôm chấy lên trên. Mỗi đĩa 10 đến 12.


Tôm chấy là loại tôm sú, tôm rằn tươi bóc vỏ, hấp chín và chấy nhỏ tới, vàng gạch rất bắt mắt. Ngoài tôm chấy, trên từng miếng bánh con có một miếng phồng nhỏ bằng da lợn rán giòn. Ở các quán sang, chiều theo ý khách, người ta không lấy bánh ra khỏi chén hấp mà dọn luôn cả chén có rắc tôm chấy, gia vị. Một mâm bánh bèo như thế thường từ 15 đến 20 chén.
Bánh bèo thường dùng nước chấm ngọt ăn nóng bằng que tre mỏng vót nhọn. Nước chấm bánh bèo thường có mùi tôm chín đặc trưng. Vùng Ngự Bình xưa nay nổi tiếng bánh bèo ngon. Du khách sau chầu leo núi, ngắm trời thong thả xuống núi, vào quán bánh bèo thưởng thức vị ngọt mát, nồng thơm như là một nốt lặng chiều Huế tím.


Bánh lá là thứ bánh sang. Người Huế gọi là "bánh nậm". Bánh này cũng làm từ nguyên liệu như bánh bèo, nhưng gói bằng lá dong, có nhuỵ tôm chấy. Người ta múc bột vào lá, thêm nhuỵ tôm chấy rồi gói kín đem hấp, khoảng một giờ sau thì chín. Nước chấm bánh nậm là nước chấm ngọt, pha tí cay. Ở các tiệm sang thường ăn bánh lá kèm với chả tôm nên được gọi là "bánh lá chả tôm". Chả tôm là loại chả giống chả quế, nhưng nguyên liệu chủ yếu là tôm ở phá Tam Giang, được quết và gói thành chả.


Loại bánh đặc sắc nhất Huế là loại "bánh khoái". Có người bảo do khi chế biến bánh này có nhiều khói thơm, tiếng Huế gọi trệch thành bánh khoái. Cũng có người nôm na rằng, do ăn khoái quá nên gọi là bánh khoái! Bánh khoái đổ bằng bột gạo (hoặc nếp) đánh sệt nước với trứng gà (hoặc trứng vịt), thêm các gia vị mắm muối. Nguyên liệu phụ là tôm bóc vỏ, thịt bò (hoặc chim) nướng thái lát, mỡ thái chỉ, giá sống. Khuôn bánh khoái làm bằng gang hình tròn, nông khoảng 2cm, đường kính từ 12 đến 15cm, có cán cầm.


Khi có khách, nhà hàng mới bắc khuôn, đổ bánh. Công việc làm bánh ngay trước mặt khách. Múc dung dịch bột đổ vào khuôn đang nóng. Tiếng bột bén mỡ xèo xèo, bốc khói thơm quyến rũ. Khi bột chín vàng rơm thì gắp một vài lát thịt, vài con tôm nõn, bỏ vào một nửa phần bánh, lật phần bánh còn lại úp lên thành hình bán nguyệt và bày ra đĩa. Bánh khoái ăn với nước lèo và rau sống, vả thái, chuối chát, khế thái lát. Bánh khoái ngon nhờ bánh và nhờ nước lèo đặc trưng. Nước lèo bánh khoái chế biến từ hàng chục loại nguyên liệu khác nhau như gan lợn, bột đao, mè, đậu phộng... Loại nước lèo này nếu không có nghề gia truyền, thì dù có thuộc công thức bạn cũng khó chế biến được ra mùi đặc trưng. Mùi vị bánh khoái Huế rất dễ gây nghiện, như nghiện thi ca!


Sưu tầm

Posted By Vietnam 01:53

Thứ Hai, 16 tháng 12, 2013

Hậu Duệ Vua Minh Mạng Phản Đối In Ảnh Thờ Vua Trên Gói Trà


Hậu duệ vua Minh Mạng phản đối in ảnh thờ vua trên gói trà
Cơ sở sản xuất trà cung đình Đức Phượng Huế (Thừa Thiên-Huế) đã tùy tiện sử dụng hình ảnh thờ vua Minh Mạng để in lên bao bì, khiến hậu duệ nhà vua phản ứng kịch liệt.

In ảnh thờ vua lên bao trà
Sản phẩm trà của cơ sở trà cung đình Đức Phượng sản xuất in hình ảnh vua Minh Mạng lên bao bì có tên gọi trà Minh Mạng Huế. Hình ảnh vua Minh Mạng được in mặt trước bao bì sản phẩm và cả trên từng gói trà nhỏ bên trong. Con cháu dòng tộc Nguyễn Phúc phát hiện loại trà này được bán trên thị trường, đã hết sức bức xúc.
Sản phẩm Trà Minh Mạng.

Ông Nguyễn Phước Vĩnh Khánh - Trưởng ban thông tin liên lạc Nguyễn Phước tộc - cho biết, việc cơ sở trà cung đình Đức Phượng dùng hình ảnh vua Minh Mạng để tăng giá trị sản phẩm mà không hề xin phép là không thể chấp nhận, vì nó xúc phạm đến tình cảm của con cháu dòng họ Nguyễn Phúc.

“Trong lúc hình ảnh vua Minh Mạng hằng ngày được thờ tụng ở Đại Nội, lăng, Phủ đệ và gia đình con cháu chúng tôi hết sức trang nghiêm lại bị người khác “kéo” xuống làm quảng cáo. Đáng nói hơn, những người mua trà để sử dụng sau khi dùng xong họ sẽ vứt vào sọt rác, hỏi sao không bức xúc. Nếu là hình ảnh của ông bà tổ tiên của chủ trà bị lấy quảng cáo cho sản phẩm nào đó, họ có phản ứng không...” - ông Khánh đặt dấu hỏi.

Chỉ muốn quảng bá hình ảnh Huế và vị vua

Cũng theo ông Khánh, con cháu Nguyễn Phước tộc đã có gửi thư điện tử đến cơ sở trà cung đình Đức Phượng, yêu cầu gỡ bỏ hình ảnh vua Minh Mạng ra khỏi bao bì, nhưng không được hồi âm. “Nếu họ vẫn khư khư không thực hiện, đại diện cho dòng tộc sẽ có đơn chính thức đến các cơ quan chức năng yêu cầu can thiệp” - ông Khánh nói.

Ông Nguyễn Đức Phượng - chủ cơ sở sản xuất trà cung đình Đức Phượng - cho rằng, hình ảnh in trên sản phẩm trà Minh Mạng Huế chưa chắc đó là ảnh vua Minh Mạng thật mà họ (con cháu Nguyễn Phúc tộc) khẳng định.

“Trước hết, việc dùng hình ảnh nhà vua cho bao bì sản phẩm trà là ngẫu nhiên. Khi ra sản phẩm, tôi lên tìm trên mạng Internet thấy hình ảnh vua Minh Mạng và nghĩ nó hợp với sản phẩm của mình nên tải xuống dùng. Vì hình ảnh đã qua photoshop, trở thành ảnh màu chứ không phải là ảnh đen trắng nên không thể nói rằng giống ảnh Vua Minh Mạng được. Hơn nữa, tôi nghĩ việc đó cũng là quảng bá hình ảnh Huế và vị vua ra ngoài công chúng là tốt, chứ không lường được việc dòng tộc họ lại phản ứng dữ như vậy...” - ông Phượng phân bua.

Tuy nhiên, ông Phượng “xin” thời gian 5-6 tháng để bán hết sản phẩm trà Minh Mạng Huế đã sản xuất, đóng gói, rồi sẽ tìm cách đổi mẫu bao bì thay thế.

Theo Lao động

Posted By Vietnam 20:25

Đường Thành Huế Tôi Qua...

ĐƯỜNG THÀNH HUẾ TÔI QUA...



Đa số tên các con đường ở Huế thường được đặt tên bởi một cái tên của vị lãnh tụ, vị quan, người hi sinh vì đất nước hay của một danh nhân nào đấy. Đường 23 tháng 8 là một ngoại lệ. Sao con đường này lại mang tên kì lạ như thế?

Tôi được sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo bên bờ phá Tam Giang. Từ làng tôi đến thành phố Huế phải mất 40km và được ngăn cách bởi con phá khá rộng. Trước khi cây cầu Tam Giang được xây dựng (người dân địa phương vẫn quen gọi là cầu Ca Cút) thì mọi người phải qua phá bằng đò ngang ở bến đò Cồn Tộc hay bến đò Dừa hoặc đến Huế bằng đò dọc mà mỗi xã có một bến đò riêng như đò Điền Lộc, đò Chợ Mới (Điền Hải), đò Chợ Biện (Điền Hoà), đò Chợ Chiều (Quảng Ngạn), đò Vĩnh Tu… Những buổi chiều hè trong ký ức chúng tôi là những buổi chiều háo hức đợi chờ chuyến đò dọc cập bến với đủ loại quà bánh, trái cây được buôn từ thành phố về. Lúc ấy là lúc rộn rã nhất, người mua người bán tấp nập cả một khúc sông. Và còn vui hơn khi người nhà, người thân của mình “đi Huế” về. Tiếng địa phương gọi sự ngóng đợi những chuyến đò cập bến là “ngừa đò”.
Ngừa đò... (ẢNh: Internet)
Cũng bởi vì sự ngăn cách về địa lý ấy cùng với sự khó khăn về kinh tế của những con người vùng xa nên những đứa trẻ chưa vào đại học hiếm khi được đến thành phố. Vậy nên chúng tôi sống với các ý nghĩ đẹp về thành phố Huế qua các lời kể người lớn, qua sách báo, qua tivi, chứ đâu có tận mắt nhìn thấy lăng tẩm, chùa chiền, cầu Trường Tiền, hay Phu Văn Lâu... Có lẽ vì thế nên đứa nào cũng cố gắng học, cạnh tranh nhau từng giải học sinh giỏi trường, giỏi huyện để được đi thi tỉnh – để đến thành phố “tím mộng mơ”. Lần đến Huế đầu tiên là lúc tôi học lớp 9, tôi được nằm trong danh sách đi thi học sinh giỏi môn Sử năm đó, tôi không được giải trong kì thi ấy, nhưng, tôi đã được đặt chân đến Huế.
Đại Nội Huế nhìn từ đường 23/8 (Ảnh: Internet).

Chúng tôi được thầy dẫn đi tham quan nhiều nơi sau khi kỳ thi gay cấn kết thúc, thế nhưng không hiểu sao tôi lại có ấn tượng đẹp nhất với chuyến đi tham quan Kinh thành Huế. Khi xe xích lô vừa đạp qua Cửa Ngăn để vào Thành, cảm giác tôi lúc đó thật hào hứng, thật ngạc nhiên bởi vẻ đẹp của Thành nội, bởi con đường rợp bóng cây với một sự nên thơ đằm thắm. Tôi lạ lẫm, tò mò nhìn Cửu vị thần công, nhìn những chiếc xe tăng oai nghiêm hùng dũng, và lá cờ bay phấp phới ở Quảng trường Ngọ Môn đầy kiêu hãnh…Cảm xúc lúc đó vẫn còn in dấu.

Vẻ đẹp Huế sau những chiều tan tầm đi học về.

Thời gian cứ thế trôi qua với bao kỷ niệm, tôi lớn lên và thi đỗ vào Đại học Huế. Cô gái bên bờ Phá Tam Giang đến thành phố nhập học với bao bỡ ngỡ, âu lo. Nhưng tôi cũng không hiểu từ lúc nào tôi đã yêu Huế bằng chính trái tim mình. Tôi thuê trọ ở trong Thành nội, trong khi trường tôi học ở tận đường Hồ Đắc Di (An Cựu). Đạp xe qua đấy cũng 30 phút đi đường, mọi người cứ thắc mắc, tôi chỉ cười. Đâu ai biết, sau cái lần đầu tiên đến Huế, tôi đã khắc dấu trong tim mình hình ảnh hùng vĩ của Kỳ Đài, tráng lệ của Ngọ Môn, oai nghiêm, lặng lẽ của Bảo tàng Lịch sử cách mạng, của con đường thơm mùi hoa sữa…Mỗi khi tôi đạp xe qua con đường ấy vào sáng sớm hay lúc trời về khuya, khi chỉ còn lác đác vài người trên phố, tôi luôn nói trong tim mình: “Đẹp lắm, Huế ơi”. Tôi đã từng nói với một cô bạn cùng lớp rằng “Không hiểu sao mình nhớ Huế ngay cả khi đang ở trong lòng Huế”. Và chỉ mình tôi biết, tôi yêu con đường ấy. Con đường của những buổi sớm mai tấp nập người đi thể dục, đá bóng, đánh cầu lông với không khí trong lành mát mẻ. Con đường của những buổi chiều đầy gió nâng cánh diều bay cao và bay xa. Con đường tuổi thơ của những ai lớn lên ở Huế với bắp rang, cóc, ổi, xoài. Con đường của các cô hướng dẫn viên du lịch trong bộ áo dài thướt tha. Và còn gần gũi hơn, con đường của những buổi chiều hè nước mía tám chuyện với bạn bè cùng lớp. Con đường của mối tình đầu anh nắm tay tôi. Con đường mang tên một thời điểm của lịch sử - con đường 23 tháng 8.

Đa số tên các con đường ở Huế thường được đặt tên bởi một cái tên của vị lãnh tụ, vị quan, người hi sinh vì đất nước hay của một danh nhân nào đấy. Đường 23 tháng 8 là một ngoại lệ. Sao con đường này lại mang tên kì lạ như thế?

Đường 23/8 nhuốm màu lịch sử.

Đường này hình thành từ đầu thế kỷ XIX, cùng với thời gian xây dựng Kinh thành, là con đường chiếm vị trí cực kỳ quan trọng của Hoàng thành và có tên gọi rất sớm. Từ 1945 trở về trước là đường Ngọ Môn; trước 1976 là đường Độc Lập. Tháng 1 năm 1977, UBND tỉnh Bình Trị Thiên ra quyết định đặt lại tên là đường Hai Mươi Ba Tháng Tám. Dân gian vẫn quen gọi là đường Ngọ Môn.

Hai Mươi Ba Tháng Tám là tên ghi ngày tháng của năm 1945 (23/8/1945), ngày tổng khởi nghĩa Cách mạng tháng Tám nổi lên giành chính quyền thắng lợi ở Kinh đô Huế, đánh dấu sự cáo chung vĩnh viễn của chế độ quân chủ Việt Nam tồn tại suốt ngàn năm. Để chuẩn bị cho ngày 30 tháng 8 năm1945, lễ thoái vị của vua Bảo Đại tại Ngọ Môn, nhà vua trao ấn kiếm biểu tượng vương quyền của nhà Nguyễn cho đại diện Chính phủ lâm thời Việt Nam dân chủ cộng hòa từ Hà Nội vào, gồm ông Trần Huy Liệu, ông Nguyễn Lương Bằng, ông Cù Huy Cận. Tại buổi lễ ấy, Bảo Đại nói: "Thà làm dân một nước độc lập, còn hơn làm vua một nước nô lệ". Ngày 23 tháng 8 năm 1945 đã đi vào lịch sử hào hùng của dân tộc. Chính quyền địa phương đã lấy ngày này đặt tên cho một đường phố Huế chạy ngang qua đúng cái nơi đã diễn ra lễ thoái vị của vua Bảo Đại.

Không biết rằng có một ai khác có cảm giác giống tôi không, đó là cảm giác sảng khoái, mát mẻ, thoải mái khi đạp xe qua Cửa Ngăn để đi vào Thành nội. Con đường kể từ cầu Phú Xuân về phía bờ Nam sông Hương rất ít bóng cây. Vào mùa hè, khi phía bờ Nam vừa nóng, vừa bụi thì phía Thành nội lại rất thanh nhàn với hàng cây hai bên đường, đường 23 tháng 8, “Phượng Bay”, Đặng Thái Thân, Lê Huân, Nguyễn Trãi…Những con đường quen thuộc ấy đã đi vào tâm thức tôi một cách nhẹ nhàng, đằm thắm như cô gái Huế vậy.

Ngày tháng sinh viên cứ thế trôi qua với biết bao khó khăn nhưng cũng ngập tràn kỷ niệm. Tôi vẫn ở trong lòng Thành Nội, lòng yêu Huế nồng nàn vẫn thế.

Thiều Trúc

Posted By Vietnam 18:06

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Khám Phá Huế Cùng Hương Xưa Làng Cổ

Khám phá Huế cùng hương xưa làng cổ

Nói đến Huế, người ta mặc định là mảnh đất thần kinh. Nhưng để làm nên tên gọi đặc trưng đó, chiều sâu văn hóa, bề dày lịch sử cùng những dư âm của nó trong đời sống hiện đại ngày nay như thế nào, khó mà đong đếm được. Tìm về với Huế là tìm về chút yên bình, lắng đọng, gần gũi nhưng hết sức sâu sắc…

Nếu chỉ biết đến Huế với hình ảnh sông Hương, núi Ngự, với những điệu Nam ai Nam bình thì đó chỉ là bề nổi của tảng băng chìm khổng lồ văn hóa cố đô. Bạn hãy thử một lần tìm về với những ngôi làng cổ xứ Huế để được trải nghiệm về những mỹ từ mà bất cứ ai khi tới Huế đều trầm trồ: thâm trầm, mộng mơ…

Ngày 1: Về làng cổ Phước Tích

- Sáng: tham quan làng cổ Phước Tích


Làng cổ Phước Tích ẩn mình trong một màu xanh trù phú (Ảnh: Văn Thông).
Cách thành phố Huế hơn 40km về phía bắc, làng cổ Phước Tích (xã Phong Hòa, huyện Phong Điền), ngôi làng đã được Bộ VHTT&DL công nhận là Di tích cấp quốc gia năm 2009. Cùng với làng cổ Đường Lâm (Hà Nội), làng cổ Phước Tích hiện nay vẫn giữ được gần như nguyên vẹn những nét văn hóa xa xưa. Xuất phát từ thành phố Huế, du khách có thể đi bằng ô tô đến làng cổ để tiết kiện thời gian và sức lực. Từ đây, du khách có thể thoải mái đi thăm thú và khám phá vẻ đẹp của không gian ngôi làng cổ đặc trưng nhất của miền Trung này.



Nét thơ mộng bên dòng Ô Lâu ngàn đời chảy mãi (Ảnh: Văn Thông).
Là ngôi làng có “thâm niên” hơn 500 năm, nét cổ kính trong từng kiến trúc như được hòa vào trong từng mái ngói, mỗi con đường nơi đây. Du khách có thể thả hồn mênh mang trên dòng Ô Lâu uốn lượn, quanh năm trong vắt một màu mà quên đi hết phiền muộn; có thể đi tham quan qua những ngôi nhà liền kề nhau, cách nhau chỉ mỗi hàng chè tàu được cắt tỉa cẩn thận… và du khách cũng có thể tìm hiểu được vô vàn điều thú vị, cổ xưa ở mỗi chủ nhân của những ngôi nhà cổ - những kho tư liệu sống động và hiếu khách.
- Ăn trưa với các món ăn dân dã Phước Tích
- Chiều: Tham quan nhà trưng bày Gốm



Du khách được tận mắt xem các công đoạn làm nên một sản phẩm gốm (Ảnh: Internet).

Tại đây, du khách được nghe giới thiệu về truyền thống làm gốm của người dân Phước tích, được xem thợ gốm trong làng làm gốm bằng bàn xoay truyền thống đồng thời có thể được trải nghiệm về công việc làm gốm, tự làm cho mình một sản phẩm từ đất, hết sức thú vị và ý nghĩa.

Ngày 2: Homestay tại Phong Điền

Homestay là một hình thức du lịch không còn quá xa lạ với rất nhiều quốc gia trên thế giới và đang dần gây được sự chú ý tại Việt Nam. Homestay thực chất là việc cùng ăn, cùng ở, cùng sinh hoạt với người dân bản địa nơi mình muốn đi du lịch nhằm tiếp cận để tìm hiểu rõ hơn về văn hóa, lịch sử, đời sống hàng ngày, về con người hay ẩm thực…tại nơi du khách muốn đến tham quan du lịch. Với Huế, một mảnh đất đa dạng những vẻ đẹp về thiên nhiên (thác, đầm, hồ, núi, sông…), các công trình kiến trúc xưa (đền đài, miếu mạo, lăng tẩm, chùa chiền…) mà cả đời sống của những con người nơi đây cũng chứa đựng cả một bề dày văn hóa.




Được sống trọn vẹn một ngày trong ngôi nhà cổ ở Phước Tích là môt trải nghiệm lớn đối với bất cứ ai (Ảnh: Văn Thông).

Sau khi ăn tối, du khách có thể xin phép ở lại trong các ngôi nhà rường cổ của các chủ nhân làng Phước Tích, tận hưởng cảm giác điền viên, tự tại nơi thôn dã, chắc chắc sẽ khác hẳn với những khách sạn chăn ấm nệm êm và hiện đại, đem lại những niềm vui nho nhỏ trong chuyến hành trình của mỗi người. Tiếp đó, du khách có thể trải nghiệm công việc làm bánh truyền thống để thấy được sự tỉ mỉ, cẩn thận ngay trong những công việc tưởng chừng đơn giản, nhẹ nhàng nhất, từ đó biết yêu và quý trọng một sản vật quê hương.

- Buổi sáng hôm sau, du khách dậy tập thể dục với dân làng. Không phải là những buổi tập dưỡng sinh hay những động tác bài bản được lặp đi lặp lại mà việc tập thể dục ở đây chính là làm những công việc nhà như quét dọn sân vườn, cắt tỉa cây cảnh…, vừa sạch sẽ nhà cửa, vừa tăng cường sức khỏe, mới hiểu được một phần vì sao nơi đây được mệnh danh là làng trường thọ. Sau đó, mọi người cùng nhau ăn sáng với những món ăn quê.

Tiếp tục du lịch với việc đạp xe sang thăm làng điêu khắc gỗ Mỹ Xuyên. Du khách sẽ được tận mắt chứng kiến những người thợ miệt mài đục, đẽo, chạm… để làm nên những sản phẩm mộc tinh xảo và đa dạng với nhiều kiểu dáng, chủng loại.



(Ảnh: Internet)

- Buổi trưa, du khách cùng với người dân bản địa cùng đi chợ và nấu ăn. Có thể đối với một số gia đình, việc đi chợ chỉ là mua thêm mớ cá, cân thịt, còn rau canh, hoa trái thì đã sẵn trong vườn nhà. Du khách sẽ cảm nhận được nét gần gũi cũng như yêu tâm với chất lượng và độ an toàn của các món ăn.



Vả, dừa, mít cùng vô vàn các loại rau quả luôn có sẵn trong các ngôi nhà vườn cổ (Ảnh: Văn Thông).

- Sau khi ăn trưa và nghỉ ngơi, du khách chuẩn bị ra về. Trên đường về, du khách có thể ghé qua tham quan làng đệm bàng Phò Trạch. Đây cũng là một điểm đến hấp dẫn cho những ai còn quan tâm tới một làng nghề truyền thống xưa trên con đường hội nhập.



Đệm bàng là một trong những nghề truyền thống xưa nhất ở Huế (Ảnh: Internet).

- 16h: Trở lại thành phố. Kết thúc chuyến du lịch trải nghiệm.

Ngọc Bích

Posted By Vietnam 18:24

Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

Họp Báo Quốc Tế Festival Huế 2014 Tại Thủ đô Hà Nội

Họp báo quốc tế Festival Huế 2014 tại Thủ đô Hà Nội


(VP) - Sáng nay, ngày 12/12/2013, tại Thủ đô Hà Nội, UBND tỉnh Thừa Thiên Huế đã phối hợp với Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, Bộ Ngoại giao và các đơn vị liên quan tổ chức họp báo quốc tế giới thiệu Festival Huế 2014.

Festival Huế lần thứ tám - 2014 tiếp tục có chủ đề “Di sản văn hóa với hội nhập và phát triển”. Festival Huế lần này sẽ diễn ra liên tục trong chín ngày (từ 12-20/4/2014) với sự góp mặt của các đoàn nghệ thuật đến từ 30 quốc gia, vùng lãnh thổ trên thế giới.

Điểm nhấn của kỳ Festival này là lễ hội tôn vinh ca Huế mang tên “Âm sắc dòng Hương” cùng nhiều lễ hội cung đình đặc sắc được tổ chức hẳng đêm. Đặc biệt sẽ có nhiều hoạt động dịch vụ du lịch, phố đêm quanh khu vực Đại Nội nhằm giới thiệu đến du khách những nét văn hóa đặc trưng của Huế.

Bên cạnh đó, còn có các chương trình nghệ thuật truyền thống và đương đại chất lượng cao của của trên 20 quốc gia đến từ 5 châu lục diễn ra hàng đêm tại các sân khấu ở Đại Nội, Cung An Định và các sân khấu cộng đồng khắp các vùng thị trấn vùng xa của tỉnh Thừa Thiên Huế và các chương trình biểu diễn giao lưu đặc biệt dành cho những người không có điều kiện tham dự Festival đang ở tại các bệnh viện, nhà máy...

Festival Huế 2014 với sự tham gia của đông đảo của lực lượng nghệ sĩ, diễn viên và công chúng: bao gồm các cuộc triển lãm, trưng bày, nghệ thuật thả Diều Huế, thư pháp, các hoạt động nghệ thuật sắp đặt, nghệ thuật âm nhạc - mỹ thuật đường phố, hội thảo khoa học, hội chợ thương mại quốc tế, hội chợ du lịch.

Festival dành cho thiếu nhi với nhiều hoạt động đầy sắc màu hướng tới những trẻ em bị thiệt thòi, hoạt động thể dục thể thao, ẩm thực, tour, tuyến du lịch... sẽ thu hút đông đảo khách du lịch và công chúng tham dự cả ngày lẫn đêm.

Đặc biệt trong thời gian diễn ra Festival Huế 2014 sẽ diễn ra Hội nghị Bộ trưởng phụ trách văn hóa và nghệ thuật các nước ASEAN + 3 tại Huế theo đề nghị của Bộ Văn hóa, Thể thao và du lịch Việt Nam.

Trung bình mỗi năm trong đợt Festival, lượng khách đến Huế tăng 15-20%. Dự báo trong đợt Festival 2104 sẽ có khoảng 200 nghìn lượt khách đến Huế, trong đó 100 nghìn lượt khách quốc tế. Số lượng phòng có thể đáp ứng được khách du lịch trong 1 thời điểm, cho nên liên quan đến tình hình lưu trú của du khách khá yên tâm.

Khi đến Huế tham gia lễ hội sẽ không có tình trạng nâng ép giá tùy tiện và tranh giành khách. Trong năm vừa qua, Huếdịch vụ và du lịch đóng góp 55 % vào GDP, đóng góp vào phát triển văn hóa du lịch.

Sau họp báo tại Thủ đô Hà Nội, Ban Tổ chức Festival Huế 2014 sẽ tổ chức các buổi họp báo quốc tế tại thành phố Hồ Chí Minh và thành phố Huế.
TH (Tổng hợp)

Posted By Vietnam 04:31

8 Món Ngon Xứ Huế Níu Chân Du Khách


8 món ngon xứ Huế níu chân du khách
Cơm hến, bún bò, nem lụi hay các món chè Huế... là những món ăn ngon mà du khách khó có thể bỏ qua khi đến thăm cố đô.


1. Cơm hến

Đây là món ăn mà bất cứ ai khi đến Huế đều muốn thưởng thức cho bằng được. Thành phần đơn giản, nhưng ẩn chứa bên trong là sự tinh tế đến mức cầu kỳ của người Huế, chính điều đó đã tạo cho món ăn sức hấp dẫn với du khách trong và ngoài nước.

Được pha trộn từ nhiều nguyên liệu nên tô cơm hến vừa thơm hương các loại rau, vừa có vị ngọt của hến lại vừa đậm đà của mắm ruốc. Bên cạnh đó cơm hến lại rất cay, vừa ăn vừa xuýt xoa, ăn đến đâu mồ hôi chảy ra đến đấy, nhưng với người Huế như vậy mới đã, mới thấm và mới cảm nhận được hết hương vị thơm ngon của món ăn.

2. Bún bò Huế

Bún bò Huế là một trong 12 món ăn Việt Nam được xác lập Kỷ lục châu Á trong năm 2012. Ăn một tô bún Huế, du khách không những được thưởng thức một món ngon của vùng đất cố đô mà còn được thụ hưởng cả nét văn hóa ứng xử đầy lòng hiếu khách của cư dân đất thần kinh. Ngày nay, bún bò Huế được biến tấu với nhiều cách khi ăn kèm với giò heo, sợi bún to...

Tuy nhiên, món ăn vẫn giữ được cái vị cay xé lưỡi đã làm nên thương hiệu. Không chỉ nước dùng cay, trên bàn ăn luôn có nhiều loại ớt như: ớt băm, ớt sa tế, ớt trái thái lát... cho thực khách tha hồ lựa chọn. Bát bún bò Huế nóng hổi, vừa ăn vừa hít hà, ăn xong thì người đã toát mồ hôi.

3. Bún hến

Bún hến là món ăn biến thể từ món cơm hến của tầng lớp bình dân vùng cồn Hến ven sông Hương xưa. Một tô bún hến đầy đủ gồm bún, hến xào, ớt tương, ớt tươi, nước ruốc, dầu mỡ, rau thơm, bắp chuối được thái mỏng và da heo rán phồng. Bên cạnh là tô nước hến và một khay gia vị để khách có thể tự nêm nếm.

4. Bánh canh Nam Phổ

Không nổi tiếng và được bán nhiều như bún bò hay cơm hến, nhưng món bánh canh cua của người làng Nam Phổ (huyện Phú Vang, Thừa Thiên - Huế) vẫn được nhiều du khách tìm đến thưởng thức mỗi khi có dịp về đất cố đô.

Món ăn có màu đỏ đặc trưng của hạt điều, nước dùng sánh ẩn hiện bên trong là thịt cua và tôm, thêm vài lát ớt xắt, vài cọng ngò cho dậy mùi thơm. Trong những buổi xế chiều, bát bánh canh cua Nam Phổ dù không cao sang nhưng đủ để thực khách phải tấm tắc khen ngon khi thưởng thức.

5. Nem lụi

Có cách chế biến như nem chua khi cũng được làm từ thịt lợn xay nhuyễn cùng các loại gia vị, nhưng thay vì gói lại để chua, người Huế đã biến tấu bằng cách vo thành từng viên dài quanh que tre nhỏ và nướng chín trên bếp than hồng.

Nem lụi xứ Huế có cách thưởng thức như món gỏi cuốn của người Sài Gòn khi được cuốn kèm với bánh tráng cùng các loại rau như xà lách, chuối chát, khế, đồ chua... Ăn kèm món này là chén nước chấm pha sền sệt như nước chấm món bánh khoái.

6. Bánh bèo chén

Được làm từ bột gạo, khuôn bánh là những chiếc chén con nhỏ xíu, ăn kèm với nước mắm ngọt, đơn giản là vậy nhưng ẩn chứa bên trong là một quá trình chế biến đầy công phu của người dân xứ Huế.

Món ăn hấp dẫn với màu trắng của bột gạo, màu vàng rộm của tôm cháy cùng chén nước mắm ngọt cay xé lưỡi đúng chất Huế. Ăn bánh bèo Huế phải từ từ mới cảm nhận hết được cái thơm ngon của nó. Vị ngọt của tôm cháy, cái đậm đà cay nồng của nước mắm hòa quyện với những chiếc bánh bèo thơm ngon tạo nên một cảm giác không thể nào quên khi thưởng thức.

7. Các loại bánh Huế

Đến với cố đô Huế, du khách không thể bỏ qua những món bánh nổi tiếng ở đây. Có thể kể ra tên một vài loại bánh quen thuộc như: bánh nậm, bánh khoái, bánh ram ít, bánh phu thê, bánh bột lọc, bánh bèo, bánh ướt... Mỗi món ăn có hương vị khác nhau sẵn sàng làm thỏa mãn vị giác của bất kỳ vị khách khó tính nào.

8. Các món chè Huế

Khi đã thỏa thích với đủ món mặn, du khách đừng nên bỏ qua việc tìm hiểu và thưởng thức những món chè ngon của đất cố đô. Người Huế có đến mấy chục loại chè từ sang trọng, đài các cho đến bình dị, dân dã với đủ hương vị thơm ngon. Có thể kể đến một số loại như: chè bột lọc thịt heo quay, chè hạt lựu, chè khoai môn, chè bông cau, chè bắp....

Tiêu Phong

Posted By Vietnam 00:21

Thứ Bảy, 7 tháng 12, 2013

Chuyện Tình Huế


Chuyện thơ sưu tầm (Chuyện tình Huế)

Đưa tay đây, tớ chỉ cậu hạnh phúc. 


• CHUYỆN TÌNH RĂNG, RỨA :))))))))
Hồi ấy, trường Quốc Học là trường dành riêng cho nam sinh, và trường Đồng Khánh là trường dành riêng cho nữ sinh. Học sinh hai trường này học rất giỏi. Mỗi khi tan trường, nam sinh Quốc Học thường hay đón chờ nữ sinh Đồng Khánh chuyện trò,trao thư…. Từ đây đã hình thành nên nhiều chuyện tình, và bài thơ sau đây là sự mở đầu cho một chuyện tình yêu thời học trò ở Huế : Lời người con gái nghe có vẻ chua ngoa, nhưng không dấu được nỗi thích thú trong lòng. Đầu câu huyện là những lời trách móc, sợ dị nghị nhưng cuối câu chuyện là lời hẹn hò cho những lá thư sau:


• “ Răng mà cứ theo tui hoài rứa
Cái ông ni mới dị chưa tề
Sớm trưa chiều ba bữa đi về
Đưa và đón mần chi không biết!

Ôi đôi mắt chi mà tha thiết
Đừng có nhìn làm loạn bước tui đi!
Lá thư tình ông gởi mần chi?
Cha mẹ biết rầy la tui chết! ….

Tội tui lắm! Cách cho vài bước
Đừng đi gần hai đứa song đôi
Xa xa cho kẻo bạn tui cười
Mai vô lớp cả trường dị nghị!

Theo chi rứa răng mà không biết dị
Thôi được rồi! Đưa lá thư đây!
Mai tan trường đơị ở gốc cây
Tui sẽ tới trả lời cho biết…”

 
Đó là bước đầu trao thư và nhận thư. Lối xưng hô vẫn còn xa cách lắm. Người ta bảo dấu hiệu để nhận biết người con gái Huế đã bằng lòng yêu bạn hay chưa là qua cách xưng hô. Con gái Huế khi chưa yêu thì thường xưng “ ông, tui”, đến khi xưng “ông/ em” thì tình cảm đã lớn thêm một cấp độ nhưng người con gái Huế vẫn đang còn tìm hiểu và thử thách chàng trai. Đừng có nghĩ người con gái Huế xưng ông là vì người con trai lớn hơn mình quá nhiều tuổi, mà đó là vì con gái Huế muốn thế:

“ Em sanh ra đã là con của Huế
Nên gắng liền với mấy chữ mô tê
Có khó chi mô ông không hiểu tề
Huế “răng rứa” như của ông “sao dzậy”.

Và cũng vì lối xưng hô “ ông” cho nên nhiều chàng trai đã tự ái, đã “lẫy”. Chúng ta hãy cùng nghe cô gái Huế giải thích thật dễ thương:


• Em gọi “ông” có chi mô mà lẫy
Ông không già thì để í mần chi
Tại xưng anh em thấy nó kỳ kỳ
Người ta nghe được… ôi thôi dị chết

Ông biết rồi răng giả vờ chi cho mệt
Mần người ta noái chậm khổ ghê nơi
Huế em tiếng khó nghe rứa người ơi
Đến đây rồi … ráng mở tai cho lớn …”

 
Và rồi chắc cũng có thư qua, về. Tháng ngày trôi đi, không biết đã xong học kỳ I, học kỳ II chưa, hay là chàng trai ấy và cô gái Huế ấy đã bước sang năm học mới nhưng bài thơ sau thì chắc chắn là chuyện tình của họ đã đi qua được những cửa ải khó khăn ban đầu của sự ngại ngùng, của tâm lý hồi hộp khi trao lời muốn nói. Tình cảm đã thân thiết hơn, trong cách nói chuyện đã bớt đi phần e ngại, người con gái Huế đã xưng “ em” không còn xưng “ tui, ông” xa cách như trước nhưng vẫn giữ được khoảng cách nam- nữ. Sau giai đoạn đưa thư làm quên, đây là lúc đã được chấp nhận và bắt đầu nhớ thương, tìm đến nhà:


• Tôi nhớ mãi một câu “rứa hí”
Em chào tôi “Rứa hí! Em về”
Lời nhỏ nhẹ mà tôi tê tê
Tiếng chào nhỏ đủ vừa nghe “rứa hí”…

Đã bao lần tôi về bên Huế
Với tôi Huế không nói điều chi
Chỉ đám cỏ non bờ sông chảy thế
Là tôi nghe tiếng Huế thầm thì

Con phố vắng tôi lần tìm quán nhỏ
“Mệ bán cho con năm đồng thuốc lá”
Mệ nhìn tôi rồi cười hỉ hả:
“Có rứa mà chú cũng mần thơ”

 
Chuyện tình yêu thời học trò chỉ có thế thôi. Những lá thư hò hẹn, những ánh mắt nhìn… Nghĩ về nhau nhiều lắm mà chẳng dám nói chi nhiều. Thế rồi, chắc là hết học, cô gái lấy chồng theo sự sắp đặt của ba mạ. Cả hai đều buồn. Lần cuối chia tay tình cảm cũng rất trong veo, vẫn là “ bên nớ”, “ bên ni” đầy xa cách:


• Rứa thì rứa
Biết mần răng được
Bên nớ về
Bên ni biết mần răng

Bên nớ về
Bên ni đứng tần ngần

• Nỏ được cầm tay
Chỉ lặng thinh không nói
Có chi mô mà rầu rầu tức tưởi
Lần cuối cùng thì cũng rứa mà thô 

Tôi không muốn có một kết thúc như thế này nhưng thơ văn xưa đã viết vậy, câu chuyện tình Huế qua những vần thơ “ răng , rứa” cũng đành chịu như vậy:


• Ngày dạm hỏi
Bên nớ lên chùa trốn biệt
Ba Mạ tìm buông lời tiếng bẻ bàng
Rứa thì rứa biết mần răng được

Bên ni buồn
Khi bên nớ sang ngang

Hôm hôn lễ
Bên nớ bày hoa sứ
Cái loài hoa hai đứa miềng yêu

Bên ni biết
Bên nớ còn chưa hết
Vẫn còn thương
Thương lắm biết bao nhiêu


• Nghe xa cách “ bên nớ”, “ bên ni”, thế nhưng tình cảm mà chàng trai dành cho cô gái là mối tình của cả một thời, của cả một đời. Cho nên cách xưng hô không nói hết chiều sâu của tình cảm. Chàng trai Huế không nói nhiều mà dành trọn cả cuộc đời mình cho tình yêu:


• Ngày gặp lại
Bên nớ thành bà ngoại
Mà bên ni vẫn là cứ trai tân

Bên nớ hỏi:
– răng mà tội rứa
Bao năm rồi còn chưa chịu thành thân

Rứa thì rứa…
Có chi mô mà hỏi
Chưa quên được người
Đâu muốn khổ cho ai 

Câu chuyện tình Huế theo cùng “ răng rứa” đã kết thúc như thế. Nhưng thực tế có những chuyện tình kết thúc có hậu hơn, chú rể là chàng trai Quốc Học và cô dâu là nữ sinh Đồng Khánh, họ cùng nhau học tập, cùng nhau thành đạt, bây giờ đã con cháu đề huề….


Posted By Vietnam 18:14

Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Ngôi Làng Cổ Trong Lòng Thành Phố Huế


Ngôi làng cổ trong lòng thành phố Huế

Dù nằm giữa thành phố Huế, nhưng Thủy Biều lại mang dáng dấp của một làng quê yên bình với khu vườn thanh trà ngát hương và những ngôi nhà rường hàng trăm năm tuổi.


Nhà rường là kiến trúc tiêu biểu ở Huế.
Phường Thủy Biều, TP Huế ngày nay là sự hợp nhất của hai làng cổ thời xưa là Nguyệt Biều và Lương Quán. Thủy là nước, Biều là cái bầu nên có thể hiểu nôm na Thủy Biều tức là cái Bầu Nước. Phải chăng tên gọi này xuất phát từ vị trí ba mặt Thủy Biều đều được bao bọc bởi dòng sông Hương thơ mộng?


Con đường rợp bóng cây xanh, đậm chấ thôn quê.
Cách trung tâm thành phố khoảng 4 km về phía tây nam, phường Thủy Biều ngày nay còn lưu giữ được nhiều công trình kiến trúc cổ, độc đáo, trong đó phải kể đến đấu trường Hổ Quyền Voi Ré. Trải qua 183 năm, đấu trường có dáng hình vành khăn này vẫn còn nguyên vẹn với thành trong, thành ngoài, khán đài, cổng vào và bậc đá, khiến du khách đến thăm có thể hình dung phần nào về những trận đấu sống còn giữa voi và cọp năm xưa.Với vị trí ấy, có lẽ không nơi đâu trong thành phố Huế có được may mắn tiếp cận dòng sông Hương từ nhiều góc độ mà đẹp và lạ như ở Thủy Biều. Lên đồi Vọng Cảnh - ngọn đồi nằm giữa khúc uốn sông Hương sẽ mang đến cho bạn góc nhìn tuyệt đẹp về thiên nhiên trữ tình xứ Huế. Từ đây nhìn sang bên kia sông là điện Hòn Chén, chùa Thiên Mụ và cầu Tràng Tiền.
Nhưng điểm nhấn ở Thủy Biều có lẽ là hệ thống nhà rường cổ hơn 100 năm tuổi. Đây là loại nhà có nhiều rường cột, rường kèo và trong không có vách ngăn với lối kiến trúc theo chữ Đinh, Khẩu hoặc Công. Đa số ngôi nhà rường ở Huế được đặt về hướng nam, làm từ gỗ kiền, gõ hoặc mít rừng. 
Là nét kiến trúc tiêu biểu của Huế nên đến với Thủy Biều bạn sẽ được tận mắt chiêm ngưỡng các hình mây cuộn, hoa lá hoặc đường diềm trang trí chạm trổ tinh vi trên các đòn, kèo, xà, cột như họa nổi. 
Để chống lại khí hậu khắc nghiệt miền Trung, những ngôi nhà rường ở Huế được lợp bằng ngói liệt, với hai lớp dày chồng lên nhau. Nhờ vậy, mùa hè mát mẻ còn mùa đông thì ấm áp. Mái nhà có độ dốc lớn nên chống được những cơn bão mà không hề bị sụt ngói. Bịnh dị, đơn sơ nhưng bất kể ai bước vào nhà rường ở Huế cũng dễ dàng nhận thấy kiến trúc vững chắc, thiết kế tiện nghi của mỗi ngôi nhà, đặc biệt là không thể thiếu sân vườn trước mặt.
Các khu vườn ở Thủy Biều gần như không rào, chỉ có những hàng cây xén thấp phân định vườn nọ với vườn kia như một ý nghĩa tượng trưng. Trong các loại cây trái ở đây, hấp dẫn nhất là cây thanh trà – một loại bưởi đặc sản của Huế.
Bưởi thanh trà tuy không to và nặng nhưng róc vỏ, có vị ngọt thanh và không có dư vị đắng khi uống nước sau ăn. Dẫu chỉ thu hoạch một mùa nhưng quanh năm bưởi thanh trà mang đến cho làng quê ở Thủy Biều những vẻ đẹp khác nhau.


Thanh trà từ lâu đã trở thành đặc sản ở Huế
Mùa xuân là màu trắng xóa của những chùm hoa bưởi ngát hương, mùa hè là màu xanh mơn mởn của những trái bưởi non. Thu đến, Thủy Biều mời gọi bằng những cây thanh trà trĩu quả, vươn cành phủ rợp đường làng, lủng lẳng, đong đưa trên đầu du khách. Đông về, cây ấp ủ chờ nắng xuân chiếu rọi.
Vào bất cứ thời điểm nào, chỉ cần bước vào những khu vườn trồng thanh trà nổi tiếng ở Thủy Biều, du khách đều có thể đắm mình trong không khí mát rượi, thanh bình của làng quê xứ Huế. Và sẽ chẳng thể nào quên được nếu bạn được một lần cảm nhận hương vị thơm, ngọt, mát của giống thanh trà trứ danh.
Đến Huế, hãy dành thời gian ghé lại Thủy Biều để được hòa mình vào khung cảnh thơ mộng với những con đường làng rợp bóng cây, điểm xuyết những mái ngói, những ngôi nhà rường cổ kính, yên bình cư ngụ trong một thiên nhiên xanh rờn hoa trái.


Theo VnExpress

Posted By Vietnam 00:13